Thơ

1
Share
Copy the link

Written by Thơ Máy

Sương nhạt lả lơi chẳng nói rằng
Ngả đôi tay tuyết bạch đêm trăng
Gió lùa ánh sáng thuyền ai đậu
Bóng nguyệt leo song chẳng nói rằng
Chan chứa trời mơ nhai ngấu nghiến
Vỡ tan thành vũng nhớ ta chăng
Dọc bờ sông trắng xanh như ngọc
Dính dáng hương lay vớt xác Trăng
Rơi giữa khoảng im nắng mới lên
Xưa theo ám ảnh mắt thuyền quên
Lời ca sực nức vô trong bãi
Thổ lộ ngoài tâm tưởng hỏi tên
Thôn Vĩ xin dâng nơi sóng nước
Bình an phiên chợ đốt đèn lên
Thướt tha cắn máu trào chia cách
Hư thực làm sao khúc nhạc rên
Lạnh hững hờ Trăng ở khắp phương
Đêm qua tráng sĩ rượu quỳnh tương
Nguồn thơ ứa mãi trên cành liễu
Sương nhạt đàn cung bậc ngoại hương
Bàng bạc hãy khoan tay khói trắng
Hằng hà sa số điệu Hàm Chương
Xứ Say Mơ ngấm vào cơ thể
Bóng đổ xanh như ngọc chiến trường
Mời bạn yến sào chẳng nói rằng
Giữa không trung lá rụng tung tăng
Màu nào sắp rã dồn lên ngực
Ngang mặt chữ điền mặc vải Trăng
Tôi khát vô cùng xô vỡ sóng
Khạc hồn khỏi miệng lấp cho bằng
Lời buồn thánh đã đe hàng Tổng
Đùi bãi thượng thanh khí cát đằng

Comments

Your email address will not be published. Required fields are marked *